Nếu ai đó…
Nếu ai đó hỏi tớ “Nhà cậu giàu hay nghèo”. Ùh thì nhà tớ nhìn xuống thì cũng hơn nhìu người nhưng nhìn lên chẳng đáng bằng ai. Và tớ sẽ không ngần ngại trả lời rằng: “Tớ là con nhà nghèo!”
Nếu bọn con nhà giàu chửi tớ rằng : “Đồ con nhà nghèo!”, tớ sẽ ngẩng cao đầu trả lời rằng: “Ừh, đúng đấy, tớ là con nhà nghèo!” bởi vì không ai có quyền lựa chọn nơi sinh của mình và tớ chẳng việc gì phải tự ti khi tớ là con nhà nghèo!
Con nhà nghèo, tớ vẫn thường đi shopping dù chỉ để ngắm những mẫu thời trang mà tớ thích, Tớ vẫn thường vào những quán cafe sang trọng trong thành phố dù chỉ gọi “ Chị ơi cho em ly cafe đen” và ngồi từ sáng đến tối dùng wifi free. Tớ vẫn vào Diamond Plaza chỉ là để ngắm quy mô hoành tráng và những đồ hàng hiệu cho mở mang tầm mắt. Nếu có đứa con nhà giàu nào bắt gặp tớ ở đó và cười khẩy thì tớ cũng sẽ cười lại. Tớ chẳng việc gì phải xấu hổ cả, những nơi con nhà giàu vào được thì con nhà nghèo cũng vào được bởi vì đơn giản những nơi đó mở cửa cho tất cả mọi người….
Nếu ai đó chửi tớ rằng: “Nghèo mà hay mơ mộng!”. Ừh, tớ mơ mộng đấy, mơ một ngày tớ trở nên thành đạt, mơ một ngày có thể bù lại những gánh nhọc nhằn trên vai ba mẹ, mơ một ngày làm được những gì mình thích. Nhưng tớ chẳng cần phải hổ thẹn vì cái ước mơ ấy. Bởi ít nhất tớ không giống ai kia, giàu mà chẳng có ước mơ, bởi ít nhất tớ đã tự nỗ lực bản thân để thực hiện ước mơ ấy chứ không phải ngồi chờ một ai đó ban phát cho. Và hãy chờ xem tớ sẽ làm được những gì….
Nếu ai đó bảo tớ “nghèo mà cũng bày đặt bố thí cho người khác!”. Ừh, tớ vẫn cho bà cụ ăn xin bên lề đường mấy tờ bạc cắc, số tiền tớ cho họ bao nhiêu không quang trọng quang trọng là ở đây khi đưa cho bà cụ đã tớ đã kéo thẳng tiền xếp lại ngay ngắn rồi đặc vào lòng bàn tay cho cụ…….và rồi mua giùm em nhỏ bán dạo một tờ báo như thế không có nghĩa là tớ “bố thí” mà tớ giúp họ với lòng thành của mình, là sự sẻ chia nho nhỏtừ số tiền nhịn ăn sáng của tớ. Chỉ có những ai chưa từng đồng cảm với số phận của người khác thì mới gọi đó là “bố thí”. Và tớ chẳng thèm chấp họ
Nếu ai đó nói với bạn bè trước mặt tớ rằng: “ Đừng chơi với nó vì nó là con nhà nghèo!” tớ sẽ chằng sao cả. Tình bạn bắt đầu từ lòng chân thành chứ không phải sự phù phiếm bề ngoài. Đừng đem cái mác con nhà giàu ra để hù doạ người khác, và tớ cũng không cần làm mọi cách để chơi với con nhà giàu. Bởi như thế bạn sẽ chằng tìm lấy được một tình bạn chân thành mà chỉ là sự lợi dụng nhau….
Nếu ai đó nói sau lưng tớ rằng: “ Ba mẹ nó là người nhà quê đấy!”. Tớ sẽ ngoảnh lại cười và ngẩng đầu cao hơn bao giờ hết: “ Ừh, đúng đấy! Ba mẹ tớ là người nhà quê, là những nông dân thực thụ!”. Nhưng ít nhất họ đã đào tạo ra những người trí thức chứ không phải những người trí thức rồi đào tạo ra những ung nhọt của xã hội….
Điều cuối cùng của tớ, tớ là con nhà nghèo, tớ có thể nghèo về vật chất nhưng không việc gì phải hổ thẹn cả. Tớ tự hào dù nghèo nhưng giàu về nhân cách, giàu về ý chí nghị lực và hiều thế nào là sống đẹp. Bạn có thể cười tớ nhưng xin đừng cười về nhân cách của tớ. Hãy chờ xem tớ làm được những gì bằng chính bước đi của mình và hãy nhớ rằng người giàu nhất thế giới này cũng đã từng trải qua những ngày tháng nghèo khó.
February 2012
83 posts
Món quà số 2 - Màn tấu hài về bảo mật của BKAV
Đầu tiên bạn cần coi qua một số tài liệu sau mà chúng tôi đã lấy từ Server của BKAV
Link tải về (cập nhật link ngày 25/2/2012): http://www.mediafire.com/?c8izc95pddubd53
hoặc link multiple-services: http://www.rapidspread.com/file.jsp?id=wd5hkgc4wc
Password giải nén: bk@v
Nguồn : http://bkavop.blogspot.com/2012/02/mon-qua-so-2-man-tau-hai-ve-bao-mat-cua.html
Phụ nữ khi buồn họ thường rất hay xõa tóc, chẳng hiểu là để buồn đau theo tóc trôi tuột mất hay chỉ đơn giản vì họ muốn che đi khuôn mặt mình lúc buồn.
Vậy có phải với phụ nữ, niềm hạnh phúc vô tận là khi họ được buộc tóc lên gọn gàng và mang vào chiếc khăn cô dâu trắng tinh phía sau.
Phụ nữ giấu buồn vui vào mái tóc- còn đàn ông vuốt tóc phụ nữ mãi mà chẳng hề thấu những buồn vui.
” —Iris (via sutsit)![]()

Anh thích em từ lúc mới quen
Và yêu em như nui rèn lửa đốt
Mỗi tháng anh em gặp nhau chỉ một
Vậy mà xa những cảm xúc chợt về
Anh với em chẳng hẹn, chẳng thề
Cũng chẳng lối đi, đường về chung hướng
Ánh mắt em nhìn anh chút ngượng
Lạc muôn phương tim chẳng dám thành lời
Không hứa yêu em đến hết cuộc đời
Chỉ dám nghĩ yêu xa vời nhìn thấy
Khi gặp em quả tim anh nóng nẩy
Má hây hây anh chết đứng từng ngày
Anh hẹn em tối lặng lẽ trời mây
Rằng anh sẽ đợi mỗi ngày mười giờ ba mươi tối
Thỏa trái tim anh những cơn hấp hối
Dẫu chia phôi anh cũng sẽ vội chờ
Đời như thế không ai ngờ ai biết
Hẹn với ai khi ánh nắng chẳng về
Hẹn với nắng, khi trăng sáng ê chề
Mười giờ tối đường về tim hấp hối
Và anh biết nắng không bao giờ tới
Ở giữa khuya mơ chới với lạnh lùng
Một trái tim nghe như thoáng lùng bùng
Khi ta đó người đâu cùng bước đến.
Một trái tim người làm ta xa bến
Ta vội yêu nên nắng chút lềnh đềnh
Con thuyền trôi lênh láng nước gập ghềnh
Và tan vỡ như con tàu định mệnh
Sao không nói với ta rằng người chẳng
Để ta không gặp nữa một nàng trăng
Để mặt hồ không thoáng lăn tăn
Ta mơ mộng tản băng dần hết mảng
Mười giờ ba mươi tối thằng điên vẫn lản vản
Qua những ánh đèn sáng rực buổi mùa đông
Nhìn về đâu một ánh mắt xa xăm
Đăm đăm tối chờ muôn vàn nỗi nhớ
Người cho ta những yêu thương đáng sợ
Rồi bỏ ta trong ánh mắt bơ vơ
Và cô đơn ta viết thành thơ
Dù ta viết trăm ngàn bài chờ người đâu biết
Viết cho em 10 giờ 30 tối
![]()
Trời mưa và lạnh, thay vì các bạn phải đi chậm lại và cẩn thận vì đường trơn trượt dễ xảy ra tai nạn, thì tại sao các bạn lại phóng như điên và đi ẩu chớ hả hả hả hả.
![]()
4 tuổi: Bố biết tất cả mọi thứ
10 tuổi: Không phải cái gì bố cũng biết
14 tuổi: Mọi thứ bây giờ đã khác so với thời của bố
18 tuổi: Bố thật là lạc hậu
21 tuổi: Ông già chả biết cái quái gì cả
25 tuổi: Có lẽ ông ấy biết 1 chút về vấn đề này, đó cũng là điều bình thường 30 tuổi: Có lẽ mình nên tham khảo ý kiến của bố về vấn đề này
35 tuổi: Mình nên tham khảo ý kiến của bố trước tất cả mọi vấn đề
50 tuổi: Bố sẽ làm gì trong trường hợp này?
60 tuổi: Giá như bố vẫn còn ở đây để con luôn có 1 người vĩ đại để dựa vào..
Số phận giống như con tàu chở hạnh phúc, không phải lúc nào cũng cập đúng bến bình yên.
Có những con tàu rụt rè mà không tới bến, để rồi theo hải lưu mà cuốn tới chỗ khó bình yên. Có bến nằm yên mà đợi chờ tàu đến, hóa ra thanh bình không tới mà là gió cuốn mưa sa. Để rồi lúc nhận ra đằng sau mình bao nhiêu sóng gió, tăm tối và đau khổ, mới lại thấy nhau. Chỉ thấy được thôi, bởi thời gian lặng lẽ và vô tình, dựng lên cả một đại dương cách biệt. Lúc đấy mới biết một cái nắm tay mà rụt rè không dám khi xưa, nay là cả một góc trời tiếc nuối.
Phải chăng đấy là lý do để có những người cứ muốn mãi ra đi, không chịu làm bến tàu đợi chờ hạnh phúc.
” —Bông Lục Bình | Blog của 5xu